This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

Anh đã lừa dối tôi 5 năm

Hà Nội với nắng vàng nhạt của một chiều thu, không gian như lắng đọng, như hơi thở của cuộc sống gấp gáp vội vàng...Tôi ngồi đây đối diện với sự thật, một sự thật đến tàn nhẫn, phũ phàng.

Tôi và anh quen nhau qua internet cách đây gần 5 năm, một thời gian chưa phải dài nhưng cũng không ngắn. Cũng như những cuộc trò chuyện của các bạn trẻ khác, chúng tôi  nói chuyện với nhau về tất cả, chia sẻ cho nhau những cảm xúc và suy nghĩ của mình.
Ngày đó anh ở nước ngoài, tôi của ngày đó còn là một con bé mới mười tám tuổi rất vô tư và trong sáng. Tôi kể cho anh nghe về bản thân, tôi không hề giữ lại một điều gì bí mật cho mình. Anh bảo đang học quản trị tại Trung Quốc và đi làm thêm. Rồi khi ra trường, anh nói đang làm giám đốc điều hành cho chi nhánh một công ty tại đó. Anh cho tôi biết công việc, những người bạn của anh, những cảm xúc nhớ nhà, nhớ ba mẹ anh... và nhớ tôi. Hàng ngày, hàng tuần..tôi online và mail cho anh, chúng tôi thường xuyên nói chuyện với nhau cả trên điện thoại.
 
Đến bây giờ tôi vẫn không quên cái cảm giác hồi hộp mỗi khi bật nick xem anh có xuất hiện không, và khi nick sáng đèn, trái tim tôi khi ấy lại rạo rực lạ thường. Từ lúc nào đó, tôi đã để hình ảnh của anh ngự trị trong cuộc sống, trong suy nghĩ của mình.
 
 
Và tôi đã yêu, đã tin như thế!
 
Có một lần anh về nước, anh tìm gặp tôi nhưng hôm đó tôi về quê nên không gặp được, và sau này tôi mới biết được lí do của cuộc gặp đó. Ngày ấy, mọi chuyện vẫn bình thường cho đến một hôm, tôi đã không tin vào tai mình nữa...Anh nói anh đã lấy vợ. Tôi khi ấy đã hoảng sợ,hụt hẫng, chơi vơi..niềm tin trong tôi sụp đổ hay nói đúng hơn, tượng đài tình yêu trong tôi đã vỡ nát. Tôi đạp xe lang thang trên đường phố, tôi như người mất hồn ,cô đơn, trống trải, tôi không nói chuyện này với ai được, chỉ có người bạn thân thiết của tôi là biết. Tôi tìm mọi cách để liên lạc với anh, để nghe anh nói, nhưng tất cả đều vô vọng khi anh không nghe máy.
 
Tôi ngày hôm sau đã phải về nhà một thời gian để lấy lại thăng bằng cho mình. Tôi tìm niềm vui nơi người thân, những người bạn bè, nỗi đau cũng nguôi ngoai phần nào nhưng tôi không thể quên được anh.
 
Thời gian qua đi, tôi hoàn thành xong khóa học của mình, dù thỉnh thoảng vẫn nhớ đến anh nhưng không còn đau nữa. Tôi tự nhủ rằng, đó là cuộc sống và tôi chấp nhận, cho dù tôi biết có rất nhiều câu chuyện về tình online là giả dối nhưng với tôi, tôi tin tình cảm là thật. Rồi có người khác đến với tôi, tình yêu này cũng ra đi với bao cay đắng giận hờn...nhưng không hiểu sao tôi lại không thấy nó sâu sắc bằng thứ tình online ấy.
 
Một ngày, tôi bật lại nick cũ, tôi  gặp lại anh!
 
Anh bảo anh đã li dị, anh đã sai lầm, anh xin số điện thoại của tôi, chúng tôi liên lạc lại với nhau. Anh bảo cuộc sống một năm qua của anh là địa ngục. Những dòng tin nhắn, những cuộc điện thoại làm chúng tôi gần nhau hơn, tôi chưa thể quên đi anh của ngày xưa nên tôi không ngần ngại mở lòng mình. Tôi vẫn yêu anh.
 
Anh bảo vừa thành lập một công ty du lịch chung vốn với 2 người khác, và anh quản lý...Rồi anh lại "mất tích". Hôm nào đó thấy buồn, tôi vô tình nhắn tin vào số máy anh, anh nhắn lại...chúng tôi lại bắt đầu.
 
 
Vẫn chỉ có mình tôi trong bóng đêm quạnh quẽ
 
Nghe đến đây, các bạn chắc hẳn thấy rằng chuyện chẳng có gì để nói cả, chỉ là tôi cả tin, tôi ngộ nhận và câu chuyện thật luẩn quẩn, nhưng mong các bạn hãy đọc tiếp, vì chuyện không chỉ có vậy.
 
Anh nói thời gian qua anh chơi chứng khoán, và anh đã bị mất hết, giờ anh đi làm thuê cho người khác...người ta thuê anh làm giám đốc cho một công ty. Lúc này, tình cảm của chúng tôi trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Chúng tôi động viên nhau làm việc và học tập để cùng hướng tới một tương lai, một hạnh phúc. Chúng tôi vẫn chưa từng gặp nhau...có lần anh lên Hà Nội gặp tôi nhưng tôi để điện thoại ở nhà đi sang nhà bạn khuya mới về nên không biết. Thời gian gần đây anh hay kêu mệt mỏi, đau đầu, tôi càng thương anh hơn. Và chúng tôi đã cùng nghĩ đến một đám cưới!
 
Nhưng...
 
Đó là một điều mà tôi không thể nói với ai, nhưng tôi không thể giữ trong lòng mình, tôi không muốn người thân bạn bè lo lắng. Anh đã thú nhận tất cả. Anh nói khi anh nói ra có thể anh sẽ mất tôi vĩnh viễn, tôi không thể tha thứ cho anh, nhưng có một điều không bao giờ là giả dối đó là tình yêu anh dành cho tôi. Anh chưa hề kết hôn. Khoảng thời gian anh ở xứ người anh đi làm công nhân và đi làm thêm. Anh hiện là công nhân một công ty, năm sinh và gia cảnh nhà anh hoàn toàn khác với những điều anh đã nói với tôi. Anh đã rất đau khổ trong nhiều ngày qua, chỉ vì anh đã nói dối ngay từ đầu khi gặp tôi, nên khi phát hiện ra anh yêu tôi thì anh không còn cách nào khác, phải tiếp tục nói dối.
 
Sao anh phải tạo vỏ bọc? Sao gần 5 năm qua anh lại dối tôi? Vì tôi thật ngốc! Anh đã khóc, tôi biết điều ấy, qua điện thoại tôi nghe giọng anh nghẹn lại, anh đã khóc rất nhiều.Còn tôi lại không thể rơi một giọt nước mắt nào, chuyện như chưa bao giờ xảy ra. Đúng là có nằm mơ cũng chưa khi nào tôi nghi ngờ điều ấy.Toàn bộ là giả dối. Những gì anh nói về công việc của một nhà quản lý tôi không thấy mơ hồ gì cả vì tôi cũng học kinh tế nên tôi hiểu điều đó, nhưng tất cả lại là của một người bạn anh. Anh đã lấy câu chuyện của bạn anh để nói cho tôi trong suốt khoảng thời gian dài. Tôi đã đọc rất nhiều câu chuyện về tình yêu và không ngờ mình cũng có ngày này. Phải chăng tôi quá khờ khạo, ngốc nghếch?
 
Anh xin tôi tha thứ, xin tôi cho anh được có tôi trong cuộc đời này!
 
Đáng lẽ, tôi đã rất giận, tôi phải suy sụp vì niềm tin trong tôi bị mất mát và xúc phạm quá lớn. Nhưng không hiểu sao giờ phút này, trong tôi không có một cảm xúc nào cả, không giận, không ghét, không đau khổ. Tôi lại chỉ muốn anh được nhẹ lòng khi nói ra điều đó, tôi mong anh sống tốt hơn, và có ý chí vươn lên....Tôi vẫn còn tình cảm với anh vì những cảm xúc anh đem đến cho tôi thật ngọt ngào, điều mà tôi luôn mong muốn.
 
Anh xót xa khi thú nhận lần về Việt Nam đó, anh đã muốn thú nhận tất cả nhưng không làm được. Anh đau khổ vì đã lừa dối người con gái anh yêu thương nhất. Anh nói đó là sai lầm mà suốt đời này anh phải ân hận. Tôi biết giờ anh đã không còn phải cảm thấy tội lỗi khổ sở nhiều nữa, trong những giấc mơ anh không còn giật mình thảng thốt, sẽ vơi bớt đi những đêm mất ngủ, giờ anh đang chờ sự tha thứ ở tôi.  
 
Nhưng có gì đó đã thực sự đổ vỡ. Lại một lần nữa, đó là tượng đài tình yêu của tôi! Tôi của tuổi 23 không còn vô tư như trước nữa, tôi nghĩ về xa xôi, mơ hồ, không có cảm giác đau khổ đến tột cùng, tôi vẫn muốn gặp anh, cùng anh dự đám cưới của một người bạn, nhưng là để lần cuối cùng tôi ngồi bên anh!
 
 
Tôi sẽ giữ những kỉ niệm tốt đẹp nhất về anh.
 
Lần cuối cùng tôi nhìn anh yêu thương. Tôi biết, tôi yêu anh nhưng cuộc sống không chỉ có vậy. Tôi có ước mơ hoài bão, và sau chuyện này tôi sẽ cố gắng để đạt được ước mơ của mình. Tôi có một mái nhà với người mẹ tần tảo, người cha bệnh tật, cậu em trai ngoan, những người bạn thân thiết luôn ở bên động viên tôi, không cho tôi gục ngã. Tôi sẽ gìn giữ những kỉ niệm đẹp về anh, sau tất cả, trong tôi không hề oán hận. Tôi luôn mong anh hạnh phúc!

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Tôi hối hận vì đã chia tay em

Tôi có người mới thông qua sự giới thiêu của mẹ. Em vẫn lẻ bóng. Ở cái tuổi 24, em còn dang dở nhiều ước mơ, và em lao đầu vào thực hiện nó. Và tôi biết mình đã sai lầm khi chia tay em.

Tôi và em học chung lớp đại học, một ngôi trường khá nổi tiếng và có bề dày thành tích. Em giỏi, tôi biết, nhưng thực sự em không để lại ấn tượng ban đầu gì trong tôi. Tôi, một anh chàng có gần đủ mọi điều nên có ở một người con trai - thành tích học tập sáng loáng, tiểu sử trong sạch, và một nụ cười hoàn hảo. Gặp em lần đầu tiên, em không cười, và em chỉ giao tiếp đạt đến mức xã giao dù tôi có nhiệt tình đáp trả khuôn mặt dửng dưng ấy bằng một nụ cười hoàn hảo. Tôi cũng chẳng lấy gì làm lạ, vì bản thân tôi luôn nghĩ, nếu đứng trước tôi, con gái thường như vậy để gây ấn tượng ban đầu. Tôi và em học chung với nhau trong 2 tháng, và không có một sự giao tiếp nào.
 
Một ngày tình cờ, tôi được nhìn thấy em cười. Thế nào nhỉ, có điều gì đó khiến tôi khựng lại trong vài giây, để bắt được cái khoảnh khắc ấy. Em không đẹp như búp bê hay thiên thần, nụ cười đó nơi em chỉ đơn giản là tỏa nắng. Lúc bấy giờ tôi mới thắc mắc, sao em ít cười thế, mà đặc biệt là với người khác giới. Em sợ ai đó đánh cắp nó đi và sao chép lại sao? Thế rồi từ đấy, một cách vô thức, tôi chú ý đến em nhiều hơn trong lớp. Em hòa nhã, năng động, cá tính, nhưng có cái tật ngủ gật thật buồn cười. Em tóc ngắn, và mỗi khi gục đầu xuống bàn buồn ngủ, mái tóc ấy che hết khuôn mặt em. Có vẻ em thất thường, khi rất chăm chú, lúc lại chỉ muốn nhanh nhanh hết thời gian về rồi vội vã đi thật nhanh tới đâu đó. Em không phải một cô gái Hà Nội, nên có lẽ em không có được cái nét thanh tao kiêu kì. Nhưng ở em có một điều gì đó rất cuốn hút mà tôi khó nói nên lời. Và hình như một lần nào đó, em đã bắt gặp ánh mắt tôi nhìn em thì phải.
 
 
1 tháng nữa lại trôi qua, giữa tôi và em đã có những cuộc giao tiếp không đầu cuối. Em bắt đầu nở nụ cười thật nhiều, dù có vẻ tôi không phải là người hài hước. Trong lòng tôi có cái gì đó thực sự đang lớn dần. Một anh chàng điển trai cũng đã từng yêu vài lần đang mang trong mình thứ cảm xúc khó tả.
 
Tôi kể câu chuyện này nhẹ nhàng như thế, nhưng thực sự nó không hề nhẹ nhàng chút nào. Càng tiếp xúc với em, càng thấy rằng em thực sự là một con người thú vị. Ở em là cả một thế giới đầy khát khao, hoài bão, tham vọng, liều lĩnh. Thỉnh thoảng, tôi may mắn được em nói đôi chút về kế hoạch tương lai, về đam mê của em, và về cuộc sống hiện tại.
 
Em không thích khói bụi giao thông Hà Nội, nhưng em lại yêu những con đường Hà Nội, vì em đi cùng nó mỗi ngày và mang theo bao cảm xúc của một sinh viên xa nhà. Lâu dần, khi đã quen thân, tôi có thể rủ em đi lòng vòng Hà Nội, vì em yêu du lịch và khám phá. Một cốc nước mía vỉa hè là đủ cho một chuyến du ngoạn cả chiều của em. Tôi hơi bất ngờ với cách sống quá sòng phẳng của em, nhưng chính điều đó lại làm tôi ấn tượng hơn. Những buổi đi chơi nhiều hơn, và lần nào em cũng đòi trả phần mình, và chỉ thỉnh thoảng cho tôi trả. Sĩ diện của một thằng con trai đâu cho tôi làm thế, nhưng không hiểu sao với em, tôi lại thấy thật có lý. Em sống theo triết lý của riêng mình.
 
Em luôn nở một nụ cười tươi như thế mỗi khi nói chuyện với tôi sau này. Em không lãng mạn, em thực tế, và nhiều khi thực tế đến khô khan. Em không có chút gì yểu điệu của con gái, trừ nụ cười đó. Em hoàn toàn đảo ngược với những cô gái tôi quen. Ở em có điều gì đó rất thật, nhưng em vẫn là một điều bí ẩn.
 
 
Tôi hoàn toàn bất ngờ khi được em tiết lộ rằng, tôi là người con trai đầu tiên em đi chơi riêng nhiều như thế. Lòng như mở cờ, tôi đã tỏ tình, và em đồng ý. Em cho tôi dám mơ mộng về một tương lai xa, nơi có ngôi nhà và những đứa trẻ. Em không vồn vã, nhưng cũng không hề nhẹ nhàng. Em như một sự đối lập. Dường như mỗi ngày thức dậy, tôi lại khám phá ra 1 điều ở người con gái tôi yêu.
 
4 năm đại học trôi qua. Nhiều lúc tôi thắc mắc, tại sao không còn anh chàng nào đến trồng cây si với em nữa, em cười. Vì bất cứ anh chàng nào muốn làm quen trên mức bạn bè, em đều xin lỗi và nói với họ, em yêu đơn phương người khác mất rồi. Có lẽ vì tôi, bởi trước kia, dù rất yêu em, nhưng tôi lại không muốn công khai mối quan hệ này. Chính tôi cũng không hiểu tại sao lại như thế, nhưng dường như tôi sợ bố mẹ tôi biết chuyện. Bố mẹ muốn tôi yêu một cô nàng Hà Nội, và yên ổn. Thế nên 4 năm đại học trôi qua và tình yêu của chúng tôi chỉ được bạn bè biết đến mà không hề đến tai bố mẹ.
 
Cuối cùng, tôi cũng phải nói ra, và hiển nhiên, mẹ không đồng ý. Mẹ không thích những người quá cá tính như em, khó hiểu, và lạnh lùng đến lạ. Em không rời bỏ tôi, nhưng thực sự cảm giác ấy giờ đây đang xâm chiếm tôi. Em đủ bản lĩnh để thuyết phục mẹ, nhưng rồi một ngày, tôi chợt thấy mệt mỏi với những ước mơ em vẽ, con đường em đi. Dù rất muốn đi cùng em nhưng tôi không thể. Và em lại cười, và nói rằng em cũng đã mệt mỏi vì gia đình tôi nhiều rồi. Thế là chia tay.
 
Tôi có người mới thông qua sự giới thiêu của mẹ. Em vẫn lẻ bóng. Ở cái tuổi 24, em còn dang dở nhiều ước mơ, và em lao đầu vào thực hiện nó. Tôi cũng có ước mơ như em vậy, nhưng tôi phải ổn định. Em đi du học. Tôi chuẩn bị đính hôn, dù ánh mắt tôi vẫn hướng về nụ cười tỏa nắng.
 
Và tôi biết mình đã sai lầm khi chia tay em.
 
 
Sau khi em đi, một người bạn thân của em mới tiết lộ rằng, tôi là mối tình đầu của em. Em khó giao tiếp với tôi thuở ban đầu chỉ vì em lúng túng trước tôi. Em tự nhận mình không biết gì về cái gọi là tình yêu, không phải vì không ai yêu em, chỉ đơn giản em không thể mở lòng dễ dàng đến thế. Em yêu tôi nhiều hơn tôi biết. Em nhớ tôi cũng nhiều thật nhiều. Em hy vọng nụ cười nơi tôi mỗi ngày, và hy vọng tôi có thể là người em tâm sự, chia sẻ ước mơ. Không phải em không có bạn tốt, mà bởi vì em chỉ muốn làm điều đó với người em yêu. Em cũng chẳng sợ gì gia đình tôi, vì gia đình em cũng khá giả và gia giáo, nhưng em nói với tôi điều đó chỉ để tôi dứt khoát với em. Em không muốn em là gánh nặng tôi mang mỗi ngày. Lúc biết những điều này, đất trời không vỡ vụn xung quanh tôi, chỉ có trái tim này đã nát.
 
Sao em phải cao thượng thế, cô gái Thần Nông? Tôi hủy lễ đính hôn, nhưng cũng không tìm em, vì tôi không biết đối diện với em thế nào.
 
2 năm sau, em về, và mang theo một người mới bên cạnh em. Và giờ chúng tôi thành những người bạn cũ.
 
Với một cô gái Thần Nông, có thể có nhiều mối tình trong đời, nhưng tin tôi đi, mối tình đầu sẽ là một mối tình kéo dài nhất, dù cho kết quả của nó có dẫn đến hôn nhân hay không. Những ai đang yêu một cô gá Thần Nông, hãy trân trọng họ, vì chỉ khi bạn nản lòng buông tay, mọi chuyện mới kết thúc, còn nếu không, cô ấy sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Vì cô ấy là Bọ Cạp.

 
-------------------------------------- Share template blogspot, share code